Con gái, tuần này có từ tốn về nhà được không con?

Em họ con sắp lấy chồng rồi, con cũng về mà đi xem mắt đi chứ. Giờ còn trẻ thì tranh thủ mà kiếm tấm chồng đi, con không thấy đích mẫu lắm rồi à.

Con lớn vậy rồi còn không chịu lấy chồng thì coi như bỏ đi. Sao ai tới tuổi cũng lấy chồng đẻ con, mà con cứ thích khiến khác vậy?

Dù con có giỏi, có kiếm được nhiều tiền hơn, 30 tuổi còn ế thì có khác gì chuyện cười không, bác mẹ cũng phải hổ ngươi lây.

Con...

"Bộp..." một tiếng, con cúp laptop của mẹ.

Mẹ à, dạo vừa qua mẹ liên tục giục giã con chuyện kết duyên. Bố kể, nói chuyện với con dứt lần nào mẹ cũng ức dè bỉu đến phát khóc, bố nói mẹ chỉ muốn tốt cho con, mẹ chỉ muốn tâm can với con.

Thế nên nhân đây, con sẽ nói hết những gì con nghĩ trong lòng mình cho mẹ.

01

Con không muốn vì phải kết duyên mà kết duyên

Bức thư Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa: Lương tháng 3 triệu và 30 triệu, con sẽ gặp được những người đàn ông khác nhau - Ảnh 1.

Con nhớ trong một bài hát có câu thế này: "Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ lẻ loi mãi, nhưng luôn có dự cảm bạn dạng thân sẽ kết hôn rất muộn".

Mẹ ơi, con cũng từng có năm ba mối tình đang yên ổn ổn đột nhiên hoàn thành, con cũng từng chứng kiến phổ thông cuộc hôn nhân "bằng mặt không hài lòng". Và càng ngày con càng trông thấy, người mà con muốn chạm mặt được là một ý trung nhân con, nắm bắt con và luôn ủng hộ con. Người đó không chỉ là một nửa mà còn phải là người bạn, người chiến hữu sát cánh cùng con. Do đó nên thà rằng một chính mình, con cũng không muốn tạm bợ bợ. Đây là thái độ của con đối với hôn nhân.

Thực ra, cũng có lúc con nghĩ, người mà con đang chờ đợi, rút cục là một người như thế nào nhỉ? Liệu có bao giờ có chuyện cả đời này con cũng không gặp gỡ được một người phù hợp hay không?

Ví như con có thể gặp gỡ được Mr.Right thực sự thì muộn một tẹo cũng không sao. Còn nếu không gặp được thì không có luôn cũng chẳng thành yếu tố. Nhưng con nhân thức, con gái tới một độ tuổi nhất quyết còn không chịu lấy chồng, nhất quyết sẽ bị dòm ngó, bị chỉ trỏ, bị hỏi han.

"Thế khiến cho sao mà vẫn ế?"

"Lấy chồng đi"

"Kén quá đấy"

"Sao ích kỷ vậy? Con nhỏ vậy? Lớn rồi thì phải lấy chồng đi chứ!"

...

Mẹ biết không, chỉ đơn giản là con không muốn vì phải kết duyên mà kết hôn, thế thôi.

02

Con muốn đời này mình chỉ mặc váy cưới một lần

Bức thư Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa: Lương tháng 3 triệu và 30 triệu, con sẽ gặp được những người đàn ông khác nhau - Ảnh 2.

Mẹ ơi, con cũng muốn có được một cuộc hôn nhân tốt đẹp lắm chứ.

Mỗi lần thấy bố chú tâm mẹ, vồ cập mẹ, yêu chiều mẹ, con lại nghĩ đây mới đúng là cảm giác một cuộc hôn nhân hoàn mỹ. Con cũng muốn gặp mặt được đúng người tham gia đúng thời gian, sau đó cùng nửa kia tạo lập một tương lai hạnh phúc bên nhau. Con không theo chủ nghĩa đơn chiếc, nhưng con chỉ muốn đời này bản thân mình mặc váy cưới một lần.

Cuối tuần trước, con về nhà một đồng nghiệp chơi. Vừa mới vào cửa nhà cô ấy, chồng cô ấy chào con một tiếng rồi vào phòng còn con với cô ấy thì ở ngoài phòng khách bàn công chuyện. Vì lười nấu ăn nên đồng nghiệp của con gọi lẩu bên ngoài cho người ta ship tới, đồ đến nơi, cô ấy gọi chồng ra ăn. Lúc cô ấy pha nước chấm, chồng cô ấy vẫn cắm mắt tham gia cái điện thoại rồi bồi thêm một câu:

"Nhớ là anh không ăn cay, không ăn hành, không ăn tỏi, thêm tí vừng với chanh là được rồi".

Hết rau nhúng, anh ta bắt đồng nghiệp con đi rửa thêm. Hết khoai tây cừu, anh ta bắt đồng nghiệp con tham gia bếp lấy tiếp. Sau cuối ăn kết thúc, anh ta lại để bằng hữu con tự quét dọn, lau rửa, còn bản thân té ra ngoài hóng gió.

Trong lúc rửa bát đĩa, con hỏi đồng nghiệp: "Sao bà không đi hóng gió với chồng bà?".

Con cứ tưởng là vì cô ấy ngại con còn ở đây, không ngờ cô ấy nói: "Trước giờ tôi có bao giờ đi dạo kiểu này với chồng đâu. Ăn xong anh ấy hay thích đi thế, còn tôi không thích nên anh ấy toàn đi một bản thân, tôi ở nhà thu dọn là được rồi".

Con quá bất ngờ lắm: "Tưởng sau bữa cơm, hiền thê chồng ai cũng phải giao lưu, chuyện trò gì đó chứ. Người trẻ kết hôn mà cũng thế này á?".

Tiếp đó, đồng nghiệp giảng nghĩa cho con nghe một tràng dài. Cô ấy bảo, chỉ có 2 kiểu thiếu nữ có thể duy trì hôn nhân êm ấm: 1 là thanh nữ êm ấm, 2 là thiếu nữ khỏe khoắn. Rất rủi ro, đa phần những người cô ấy gặp mặt đều thuộc kiểu sau. Họ không hy vọng quá đa dạng vào chồng mình nên luôn đủ thong thả để sắp có gần như.

Đồng nghiệp của con không hay giao du với chồng, còn chồng cô ấy cũng chẳng mấy khi phụ cô ấy việc nhà, như thể nhà này của một mình cô ấy vậy. Trước đây, cô ấy không vồ cập nhưng bữa nay rửa bát với con, cô ấy mới biết hóa ra lúc làm cho việc có người tán phễu cùng thật là tốt. Cô ấy còn kể con nghe có lần cô ấy về ngoại 2 tuần, đến lúc về nhà, áo quần vẫn treo ngoài ban công nguyên xi, dù lúc đi, cô ấy đã dặn chồng phải thu vào. Cũng trong khoảng thời điểm cô ấy đi vắng, chồng cô ấy gọi đồ về và vứt lồng bồng hết, chẳng quét dọn. Thế nên sau này, dù đôi khi bận bịu cực kì, cô ấy vẫn phải tranh thủ về nhà nấu cơm cho chồng.

Cô ấy nói nhiều khi, nhân tố làm một cuộc hôn nhân rạn nứt chẳng phải do người thứ ba, không hề do chuyện tiền bạc, mà đơn giản là vì đôi ba chuyện vặt vãnh trong sinh hoạt hàng ngày, đến lúc bình thường sống rồi mới phát hiện. Đồng nghiệp của con cũng từng nghĩ tới chuyện ly hôn, nhưng rồi cô ấy nghĩ xa tới cả những điểm lợi, hại sau đó nữa và quyết định thử nhẫn nhịn.

Mẹ nhân thức mà, con là người thích rỉ tai, nếu chẳng may vớ phải một anh ít nói, cả nhị không bao giờ trao đổi với nhau lời nào, thì chắc chỉ được nửa 04 tuần là con chán mất. Con muốn chạm chán được một người có cùng thị hiếu với con, có thể cùng con đi dạo sau bữa tối, có thể cùng nhau khiến việc nhà, cùng nhau cố gắng làm việc, kiếm tiền, trông coi cho mái ấm.

Và trước khi gặp gỡ được một người tương tự, con sẽ không tùy nhân tiện kết duyên đâu.

03

Lấy nhầm chồng đáng sợ hơn lấy chồng muộn toàn bộ

Bức thư Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa: Lương tháng 3 triệu và 30 triệu, con sẽ gặp được những người đàn ông khác nhau - Ảnh 3.

Mẹ à, mấy năm vừa qua, lần nào gọi điện cho con, nghe đâu mẹ cũng mang tin vui tới.

Mẹ luôn thích kể đứa nào đứa nào nhà bạn nào bằng tuổi con giờ đã đã lấy chồng, con trẻ trong nhà đã đi học mẫu giáo, rồi thì đứa nào đứa nào ốm hơn con vừa cưới, đám cưới to to lớn vô cùng... Giống như việc mẹ kể em họ con sắp lên xe hoa vậy.

Nhưng mẹ ơi, những đám cưới kia mẹ cũng chỉ được chứng kiến những hôn lễ ấy chứ đâu biết nội tình từng cuộc hôn nhân là như thế nào.

Mẹ nhớ Nhi không? Nó đang làm cho thủ tục ly hôn rồi.

Ra trường xong, nó lựa chọn về quê làm cho và dĩ nhiên, làm sao mà thoát khỏi vụ giục cưới của mẹ nó. 3 tháng vừa gặp vừa quen vừa cưới, nó lấy một anh mà người ta vẫn coi là "môn đăng hộ đối" với nó. Vì thời điểm khám phá quá ít, cũng chẳng đủ yêu nhau nên chỉ cưới được mấy hôm đã xảy ra nhân tố rồi.

Lúc Nhi mang bầu, nó nghỉ khiến, kinh tế do một tay chồng nó kiếm. Mỗi lần nó cần tiền, nó chỉ dám xin 1 ít và chồng nó cũng chỉ cho 1 ít, còn nếu nó không xin, chồng nó cũng bơ luôn. Nhi nó bi hùng lắm nhưng nó nhân thức nó thất nghiệp, ăn bám nên chẳng dám nói gì. Thời gian nó bầu bí, chồng nó ghi lại hết các khoản chi tiêu của nó rồi cứ cuối 04 tuần đưa cho nó xem, móc mỉa nó tiết kiệm một tẹo, tiền cưới chẳng còn phổ biến đâu. Mỗi lần nó đi khám thai toàn là đi một mình vì chồng nó lúc nào cũng kêu bận. Ngày nó sinh, câu trước tiên chồng nó hỏi bác sĩ cũng là: "Đàn ông hay con gái?".

Con nhân thức Nhi nó khó chịu, nó nghĩ hôn nhân của nó như một cuộc đàm phán mua bán ấy.

Mẹ nhân thức mà, hôn nhân không có tình ái, chỉ có thể dựa vào nghĩa vụ và thành kiến mà duy trì thôi.

Ban sơ nó còn tính cứ sống thế mãi mẹ ạ. Nó bảo người trưởng thành nói gì chuyện yêu đương, mà nhà nó cũng cực kì dị ứng mấy vụ ly hôn này. Mãi tới lúc bố đẻ nó bé nặng phải vào viện, nó mới đích thực nhận ra cuộc hôn nhân của bản thân đáng ai oán tới cỡ nào. Bố nó nhập viện, chồng nó chỉ ké qua đúng một lần cho có lệ, còn đâu một mình nó ở đó chăm bố. Tiền lương nó nhận phải mua đồ ăn, đồ sử dụng hàng ngày cho cả nhà, nên muốn lo cho bố, nó lại phải xin tiền chồng. Mà mẹ biết không, chồng nó bảo không cho, vì đấy là bố nó, không hề bố anh ta.

Sau cùng, nguyên nhân chính làm cho Nhi chọn lựa ly hôn là vì không biết lần đó chồng nó sao lại uống say, trong nhà thì rất đông khách, nó nhắc nhẹ một câu là sau này anh uống ít thôi, không ngờ chồng nó cho nó một cái bạt tai. Sau này nó mới biết, hóa ra trước đó chồng nó yêu một cô nhưng gia đình không đồng ý. Tới lúc bị ép quá, mới quyết định cưới nó. Vì không yêu nó nên cứ bực bội hay chạm chán chuyện giận dữ, anh ta lại trút lên đầu con bé nhỏ.

Cũng may bạn con ly hôn cũng nhanh, không bịn rịn gì nữa. Nó dặn con: "Tùy tiện lấy chồng còn đáng sợ hơn lấy chồng muộn. Nếu có thể khiến cho lại, tao cố định sẽ chờ chạm chán đúng người mới lấy".

Hôn nhân không dựa trên cơ sở vật chất tình cảm thì khó mà bền lâu được. Giả dụ không có thời gian dài mua bán, khám phá thì khiến cho sao mà con biết được kẻ thù đích thực là người như thế nào. Tùy tiện bước vào hôn nhân là vô trách nhiệm với bản thân và với cả người còn lại nữa.

04

Một cuộc hôn nhân tốt đẹp sẽ khiến cho chúng ta trở thành tốt đẹp hơn

Bức thư Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa: Lương tháng 3 triệu và 30 triệu, con sẽ gặp được những người đàn ông khác nhau - Ảnh 4.

Con nhân thức ai cũng nên thành gia thành lập công ty, ai cũng nên học hành, cố gắng. Thành ra, với con, chuyện kiếm tiền, học tập mới thực thụ là yếu tố hiện tại con nên khiến cho nhất, vì chỉ có những cô nàng đã già còn ế còn có điều kiện kinh tế eo hẹp mới trở thành trò cười của người khác thôi mẹ.

Bố trông vậy mà sâu sắc lắm nhé mẹ. Bố từng gửi cho con một đoạn thế này: "Đừng bao giờ đuổi theo một con ngựa. Hãy dùng thời điểm đuổi ngựa để chăm chút cho thảo nguyên của chính mình. Chờ đến lúc xuân về hoa nở, ngựa sẽ không người điều khiển tới".

Đúng người, đúng thời gian, tình ái chân thành có thể giúp chúng ta biến thành những người tốt hơn.

Mẹ nhân thức không, ở Ireland, đã kết duyên rồi là không được ly hôn đâu, nhưng ban đầu, người ta đã có thể chọn niên hạn từ 1 đến 100 năm, quá thời hạn mà không nộp phí duy trì thì xem như kết thúc. Nhưng thời điểm càng ngắn thì chi tiêu càng cao. chả hạn như chứng nhận 1 năm mất khoảng 70 triệu thì 100 năm chỉ cần 20 nghìn thôi. Chưa kể tới việc, giả dụ chọn lựa kết duyên 1 năm, người đăng kí sẽ phải đọc một quyển sách dày cộp can dự đến hôn nhân. Còn nếu chọn lựa kết hôn 100 chỉ cần đọc 1 trang giấy, trên đó viết đúng 1 câu: Chúc nhì người hạnh phúc tới già.

Bức thư Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa: Lương tháng 3 triệu và 30 triệu, con sẽ gặp được những người đàn ông khác nhau - Ảnh 5.

Mẹ nhớ không, ngày xưa con sống chết đòi học cấp 3 xa nhà, mẹ không đồng ý. 3 năm sau, con biến thành "con nhà người ta" thường xuyên được mẹ đem ra khoe với người khác.

2 năm trước con muốn học lên cao học, mẹ cũng cho rằng con lớn rồi còn không chịu bất biến, giờ đây công việc con thăng tiến cũng nhờ thời gian học cao học vất vả ấy.

Nên bây giờ, mẹ cũng tin tưởng con nhé, với chuyện kết duyên, con có chính kiến và kế hoạch của riêng bản thân mình. Dù là sự nghiệp, dù là hôn nhân, con gái của bản thân cam đoan đều sẽ làm thật tốt!

Khi con lương 3 triệu và khi con lương 30 triệu, chắc chắn những chàng trai con gặp gỡ được cũng không giống nhau. Thế nên vội mà khiến chi hả mẹ? Sau phần nhiều, chẳng hề mẹ chỉ muốn con êm ấm, đủ đầy thôi hay sao?

Đừng giục con lấy chồng nữa nhé mẹ, con sẽ lấy mà, chỉ là chưa phải lúc này thôi...

Theo YINGIE

Helino


Xem tại: mua nha