Khủng hoảng môi trường là một trong những thử thách nghiêm trọng nhất ở TQuốc, đất nước công nghiệp hóa lập cập. Nền kinh tế lớn mạnh mạnh, trong đó GDP tăng làng nhàng 10% mỗi năm trong hơn một thập kỷ, đã khiến cho TQuốc phải trả giá bằng không gian và sức khỏe đồng đội.

Trung Quốc là nguồn phát thải carbon lớn nhất quả đât. Chất lượng không khí tại rộng rãi thị trấn Bắc Kinh không phục vụ được các đòi hỏi về an ninh theo tiêu chuẩn quốc tế. Thậm chí, chúng còn bị coi là nguy nan. Tuổi thọ của cư dân ở khu vực phía bắc sông Hoài thấp hơn 5,5 năm so với phía nam vì ô nhiễm không khí. Đây là con số rất hiểm nguy bởi theo Liên Hợp Quốc, năm 2013, tuổi thọ bình quân của người China là 75,3 năm.

Ô nhiễm nguồn nước nguy hiểm và tình trạng thiếu nước khiến cho đất đai suy thoái. Suy thoái về không gian có nguy cơ làm suy yếu đà vững mạnh của Trung Quốc cũng như lấy đi toàn thể sự nhẫn nại của cư dân. Ô nhiễm cũng khiến cho vị thế quốc tế của TQuốc bị tổn hại nguy hiểm bất chấp đây là nền kinh tế lớn thứ 2 quả đât.

Trước bối cảnh đó, các nhà chỉ huy ở Bắc Kinh nhịn nhường như đang rất quyết tâm để tạo ra những sự đổi mới về môi trường, vấn đề họ đã bằng lòng hy sinh trong phổ biến năm qua nhằm đổi lại lớn mạnh kinh tế.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 1.

Hình như sự bùng nổ kinh tế thúc đẩy đáng kể các hoạt động tàn phá không gian và tài nguyên ở Trung Quốc, cội rễ của vấn đề bắt nguồn trong khoảng phổ thông thế kỷ trước. Trong quá khứ, các triều đại phong kiến China từng tăng mạnh các hoạt động khai thác khoáng sản tự nhiên, vấn đề gây ra nạn đói và thiên tai. Tình hình môi trường hiện nay ở Trung Quốc không chỉ là hệ quả của các chính sách được đưa ra ngày hôm nay mà còn là thái độ, các tiếp xúc và thể chế nhạo đã tồn tại và phát triển qua phổ biến thế kỷ.

Mãi tới Hội nghị Liên Hiệp Quốc về không gian năm 1972, China mới bắt đầu tạo ra các thể chế nhạo môi trường. Non sông này cử một đoàn đại biểu đến hội nghị ở Stockholm, Thụy Điển. Tuy nhiên, khi đó, yếu tố môi trường ở China đã là một bài toán hại não.Những cách tân kinh tế tham gia cuối những năm 1970 đã khuyến khích công nghệ sản xuất ở vùng quê, yếu tố khiến cho yếu tố môi trường trở thành nghiêm trọng hơn.

Nhà chỉ đạo China Đặng Tiểu Bình đã bắt đầu một loạt các cách tân nhằm phân bổ sản xuất về các tỉnh, tạo ra sự bùng nổ các doanh nghiệp thành phố và làng thị trấn (TVEs). Đến năm 1997, TVE đã phát hành gần 1/3 GĐP của Trung Quốc dù vai trò của những doanh nghiệp này đang ngày càng giảm dần.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 2.

Tất nhiên, chính quyền địa phương thường chạm mặt gian nan và không thắm thiết với các tiêu chuẩn không gian. Bây giờ, với một nền kinh tế Trung Quốc đang được chuyển đổi và thúc đẩy bởi các đơn vị quốc doanh lớn, các chính sách về không gian vẫn tiếp tục khó khăn được thực thi ở địa phương, nơi các nhà chỉ huy thường dành đầu tiên cho các điều kinh tế hơn là không gian.

Sự hiện đại hóa ở Trung Quốc đã giúp hàng trăm triệu người thoát khỏi túng bấn và phát triển một phân khúc trung lưu đang bùng nổ. Dĩ nhiên, theo một bí quyết nào đó, quỹ đạo công nghiệp hóa của Trung Quốc không giống các giang sơn sản xuất khác, chả hạn như Vương quốc Anh đầu thế kỷ 19. Các chuyên gia cũng phản hồi rằng những phí tổn về môi trường mà TQuốc phải trả sẽ lớn chưa từng có.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 3.

Trung Quốc là tổ quốc thải ra lượng khí nhà kính lớn nhất nhân loại. Nước nhà này vượt Mỹ tham gia năm 2007. Tới năm 2014, nước này thải ra 27% lượng khí thải toàn cầu. Cùng với đó, mức tiêu thụ năng lượng của TQuốc cũng đã tăng cao và tiêu thụ than đẩy mạnh. Bốn tuần 1/2013, Bắc Kinh trải qua một đợt khói mù kéo dài, tới mức người địa phương phải gọi nó là thảm họa. Nồng độ các hạt bất lợi trong không khí cao gấp 40 lần tiêu chuẩn an ninh của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).

Cuối năm 2015, Trung Quốc phải ban hành cảnh báo đỏ về ô nhiễm không khí nghiêm trọng. Nhiều tiệm tạm hóa bị đóng cửa, lưu lượng phương tiện nhập cuộc giao thông bị hạn giễu cợt, hoạt động xây đắp bị đình chỉ và các nhà máy bị đề xuất nhất thời dứt đóng chai.

Theo công bố của Greenpeace East Asia, chí ít 80% trong số 367 đô thị của Trung Quốc bị liệt tham gia diện ô nhiễm. 04 tuần 12/2015, Nhà băng Phát hành châu Á đã phê duyệt khoản vay trị giá 300 triệu đô la Mỹ để giúp Trung Quốc giải quyết trạng thái khói mù bao phủ thủ đô.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 4.

Than bị coi là duyên do chính cho tình trạng ô nhiễm ở Trung Quốc. Đây là đất nước đóng hộp than lớn nhất thế giới và thiêu thụ người tình tổng sản lượng than thế giới. Đông đảo chúng bị đốt cháy ở phía bắc nước nhà phục vụ cho đóng hộp điện và sưởi ấm. Than chiếm đoạt 2/3 trong tổng số nhiên liệu dùng cho chế biến điện của China.

Cùng với đó, lượng phương tiện kếch xù đang lưu thông trên đường thị trấn khiến yếu tố trở nên nan giải hơn. Chính phủ China còn đặt mục tiêu hơn 60% dân số sống ở các đô thị vào năm 2020, tăng 36% so với năm 2000. Thành phố hóa khiến cho tăng nhu cầu năng lượng để đáp ứng cho các trọng tâm sản xuất và công nghiệp mới.

Các chuyên gia cũng đề cập đến vấn đề hết sạch và ô nhiễm nguồn nước ở Trung Quốc. Choán 20% dân số trái đất nhưng nước ngọt ở Trung Quốc chỉ chiếm giữ 7%. Việc lạm dụng nước đã gây nên ô nhiễm, sản xuất sự thiếu hụt trầm trọng. Hiện tại, 70% nguồn nước ở China được bỏ ra cho nông nghiệp và 20% can hệ đến lĩnh vực than. 2/3 trong số 660 thành phố của TQuốc có nguy cơ thiếu nước.

Cựu Thủ tướng China Ôn Gia Bảo từng nói rằng thiếu nước sẽ là "thách thức sống còn" của Trung Quốc.

Các khu công nghệ của Trung Quốc mọc dọc theo nguồn nước và nó gây ô nhiễm hiểm nguy. Năm 2014, nguồn cung nước ngầm ở hơn 60% các thị trấn lớn của TQuốc bị đánh giá từ tệ tới rất tệ. ¼ số lượng các con sông chính của Trung Quốc có nguồn nước "không thích hợp với con người". Việc xả thải trực tiếp làm cho yếu tố càng ngày càng trở nên trầm trọng.

Thiếu nước câu kết với các giải pháp canh tác nông nghiệp cẩu thả cùng với biến đổi khí hậu gây ra tình trạng hoang mạc hóa nguy hiểm ở TQuốc. Khoảng 1,05 triệu dặm vuông đất rộng của China đang trải qua sa mạc hoá, tác động đến hơn 400 triệu người. Những yếu tố này làm cho giảm khả năng duy trì sản lượng công nghiệp, đóng chai thực phẩm và nước uống cho hơn 1 tỷ dân China.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 5.

Theo các ước lượng khác nhau, tàn phá không gian là mối bắt nạt dọa lớn nhất với lớn mạnh kinh tế của Trung Quốc. Nó khiến cho nước này phải trả một cái giá mập mạp, lên tới trong khoảng 3 đến 10% GDP. Cơ quan kiểm soát an ninh không gian Trung Quốc ước tính chi phí mà ô nhiễm gây ra lên tới 227 tỷ đô la, tương đương với 2,5% GDP năm 2010. Đương nhiên, do sự mẫn cảm của điều, những con số về chi tiêu môi trường chính thức của China được thông báo vô cùng gầy giọt.

Dường như đó, dữ liệu y tế vẽ lên một bức tranh tàn nhẫn hơn thế tất cả. Ô nhiễm không khí góp phần gây ra khoảng 1,2 triệu ca tử chiến sớm mỗi năm tại Trung Quốc. Các tìm hiểu dịch tệ học được thi hành ở miền nam đất nước từ những năm 1980 cho thấy chất lượng không khí kém ở các đô thị TQuốc gây ra biến chứng lớn cho sức khỏe, bao gồm các bệnh về hô hấp, tim mạch và huyết mạch não. Ô nhiễm cũng can hệ đến sự giă tăng các bệnh cấp và mạn tính. Ước lượng cho thấy 11% bệnh ung thư ở chuỗi hệ thống tiêu hóa TQuốc bắt nguồn trong khoảng nước uống không bình an.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 6.

Các phân tích mới đây chỉ ra rằng khí thải từ lĩnh vực công nghiệp Trung Quốc lan tới tận miền tây nước Mỹ. Các nước hàng xóm China, bao gồm Nhật Phiên bản và Hàn Quốc, cũng đãi đằng lo ngại về mưa axit và khói bụi tác động đến cuộc sống cư dân của họ.

Thiệt hại trong khoảng môi trường cũng ảnh hưởng đến triển vọng kinh tế và vị thế quốc tế của Trung Quốc khi họ theo đuổi các nguồn tài nguyên khai thác ở nước ngoài như dầu tây và nhiên liệu hóa thạch khác. Các bên kinh tế của nó, khác lạ là các nước đang sản xuất, phải đương đầu với gánh nặng môi trường hoành tráng khi khiến cho ăn với China.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 7.

Trước những phí tổn lớn lao về môi trường, TQuốc đang theo đuổi những ý định đầy tham vọng nhằm cải thiện tình hình. TQuốc đã bắt đầu yêu cầu 15.000 nhà máy, bao gồm phổ thông doanh nghiệp nhà nước lớn, phải công khai số liệu theo thời gian thực về lượng khí thải và nước thải. Chính phủ cũng cam đoan chi 275 tỷ USD trong 5 năm trong khoảng quá trình 2014-2019 để khiến cho tinh khiết không khí và 333 tỷ đô la nhằm khắc phục tình trạng ô nhiễm nước.

Trung Quốc cũng cam kết giảm phát thải carbon cũng như tăng thêm sử dụng năng lượng tái tạo và năng lượng sạch sẽ. Những thành tựu mà Bắc Kinh thực hiện được trong một số năm qua đã cho thấy nền kinh tế lớn thứ 2 nhân loại không chỉ hô khẩu hiệu rồi bỏ đấy. Thủ đô Bắc Kinh là minh chứng của sự đổi mới

Nhằm xóa bỏ danh hiệu đô thị ô nhiễm nhất trái đất, Bắc Kinh tập trung giải quyết 6 nhân tố nổi cộm bao gồm kiểm soát ô nhiễm do xe cơ giới, kiểm soát ô nhiễm do chất liệu hoá thạch như than đá, kiểm soát các đơn vị quản lý kĩ nghệ gây ô nhiễm, kiểm soát ô nhiễm khói bụi, hồi phục các hệ sinh thái bị ô nhiễm và ứng dụng các công nghệ mới tham gia bảo vệ không gian.

Đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế, Trung Quốc vẫn đang còng lưng trả nợ vì cái giá quá đắt - Ảnh 8.

Giảm công cụ giao thông, tăng mật độ cây cỏ, tịch thu lò sưởi than đá và thay thế bằng lò sưởi sử dụng khí thiên nhiên, đóng cửa các nhà máy nhiệt điện và đào thải các đơn vị quản lý công nghiệp gây ô nhiễm là điều Bắc Kinh đã khiến để lấy lại bầu không khí dễ thở. Các công trường cũng bắt buộc che đậy cẩn thận ví như không muốn bị đình chỉ hoạt động.

Bắc Kinh đã đóng cửa gần 2.500 nhà máy, thoái thác gần 20.000 đơn xin kiến thiết nhà máy mới. Tới năm 2020, Bắc Kinh đặt chỉ tiêu đóng cửa thêm 1.000 nhà máy để giảm ô nhiễm. Song song với đó, chuỗi hệ thống liên lạc công cộng được cải thiện, ô tô chạy xăng được thay thế bằng xe điện. Cấm xe lưu thông theo biển số cũng được vận dụng triệt để.

Chưa có số liệu thống kê chính thức cho thấy cái giá mà TQuốc phải trả sau những thập kỷ tiến công đổi không gian lấy lớn mạnh kinh tế. Tuy nhiên, để đạt tiêu chí giảm 25% ô nhiễm bụi mịn trong không khí, Bắc Kinh đã phải chi đến 120 tỷ USD. Hiện tại, ô nhiễm không khí ở Bắc Kinh đã giảm nhưng nó vẫn cao gấp 4 lần so với khuyến nghị của WHO.

Linh Anh

Theo Trí thức trẻ/tổng thích hợp


Xem tại: mua dat