1. Tại sao sau 30 tuổi, rộng rãi người trở thành "lúng túng"?

Trải qua tuổi xanh đầy tâm huyết, đến 30 tuổi, con người ta trở thành trưởng thành, chín chắn và cẩn trọng hơn.

Có người nói rằng, tuổi 30 là một deadline, là bước ngoặt cần thiết trong cuộc đời.

Đến 30 tuổi, bạn phải xác định rõ ràng được mục tiêu cuộc thế bản thân mình là gì và phương hướng phát hành nó thế nào. Chúng ta không chỉ tự chịu nghĩa vụ cho thế cuộc chính mình, mà còn phải cáng đáng nghĩa vụ của cả một gia đình.

Một nữ bạn đọc từng gửi tin nhắn cho tôi với nội dung:

"Năm nay, tôi đã 31 tuổi, một chính mình khiến cho việc ở đô thị lớn, vẫn còn đơn côi.

Mỗi lần về nhà, người thân, láng giềng và đồng đội tôi thường góp ý, thậm chí là ca ngợi chê đủ kiểu, nghị luận rộng rãi nhất là về nhân tố hôn nhân của tôi.

Ban đầu tôi cũng không xem xét lắm. Nhưng sau khi được trình bày đi xem mắt hơn 2, 3 chục lần mà không thành, tôi cũng khởi đầu thấy lo sợ theo.

Tôi rất muốn sống thuận theo thiên nhiên, duyên tới thì thu nạp, không lo nghĩ như trước. Hơn nữa, tôi vừa muốn chuyên tâm cho công việc như khi mới ra trường, vừa muốn đổi sang công ty mới để có lương cao hơn bằng bạn bằng bè..."

Cô gái ấy, đã xem 30 tuổi như một cái sự cản trở lớn chẳng thể vượt lên được. Nhưng thực ra, chỉ cần cô ấy có thể bước chân qua khó khăn, cô ấy đã có thể bước tham gia đường đua chính thức.

Cuộc sống mà, có rộng rãi người bao quanh, bản thân họ còn chưa xác định được đời mình sẽ sống tiếp thế nào, đã vội bình luận đủ kiểu về cuộc sống của bạn:

"30 rồi đấy, lo kiếm cái công việc bất biến tham gia, như con của cô đây này..."

"Con chú mới ra trường đã có chồng rồi đấy, cháu đừng có ở nhà suốt, lo kiếm tấm chồng về lo thân..."

"Mày nhìn tao đây này, gia đình định hình, nhà chồng yêu dấu, công việc thăng tiến. Hơn 30 tuổi rồi, lo mà đổi, tìm cái công tác lương cao chút..."

Lúc này, có rộng rãi người sẽ trở nên sốt ruột, không còn dám muốn làm gì thì làm cho như trước nữa, khởi đầu cẩn trọng nghĩ suy, sợ bị người kì cục nói ra nói vào hoặc đổi hướng đi thế cục theo cách nghĩ suy của người khác.

Đoạn đường của người trưởng thành như một cây cầu độc mộc, chỉ cần dám bước đi, không từ bỏ, không vội nản chí, gan góc đối diện với thăng trầm cuộc sống. Bạn sẽ nhìn thấy, phong cảnh bên kia cây cầu còn đẹp hơn phần nhiều so với những người đi trên mảnh đất bằng phẳng.

Định kiến tuổi 30: Từ bao giờ mà số tuổi lại biến thành một deadline? Xin đừng tự đóng băng cuộc sống của chính mình - Ảnh 1.

2. Tuổi càng lớn, càng "khắc giễu cợt" phiên bản thân

Càng trưởng thành, con người ta càng tự chính mình học cách thức "khắc chế giễu" phiên bản thân, không dám hiện đau thương ra mặt, không dám than vãn, và cũng không dám... theo đuổi nhân loại thật của bản thân mình.

Phổ quát năm trôi qua, những giấc mơ thời tuổi xanh để gió mang đi, có thứ đã thực hiện được, có thứ bạn dạng thân không dám nghĩ về.

Đôi khi công việc không thuận tiện, muốn xin mất việc, đi tới một nơi xa, nhưng nghĩ đến hóa đơn tiền nhà, tiền điện hàng tháng nên đành thôi.

Còn bé thì mong lớn với tốc độ cao để khiến cho những gì bản thân mình thích. Nhưng lớn rồi, đủ năng lực rồi lại phải cố tình tự kiềm nén bản thân, không dám từ bỏ cái cũ, cũng không dám mở đầu cái mới. Vì phiên bản thân sợ mất đi, sợ ánh mắt của người bao quanh.

Vì mái nhà, cuộc sống, rộng rãi người trong chúng ta chỉ đành bưng bít đi mong ước của riêng mình, cẩn thận che lấp xúc cảm thực sự. Và mỉm cười đối mặt với mọi thứ, giả trang thành một người trưởng thành hạnh phúc, không bị thứ gì chi phối.

Thỉnh thoảng, tham gia nửa đêm, chúng ta thường mơ lại những mong ước thời tuổi xanh, rồi giật thột thở dài: Cuộc sống tuyệt vời của tôi chẳng hề thế này!

Thế nhưng bạn có từng nghĩ đến chưa? Cuộc sống không chỉ dừng lại ở tuổi 30, đừng tự mình giới hạn chính mình, cũng đừng để định kiến của người khác giới hạn cuộc sống của chính mình.

Định kiến tuổi 30: Từ bao giờ mà số tuổi lại biến thành một deadline? Xin đừng tự đóng băng cuộc sống của chính mình - Ảnh 2.

3. Đừng bao giờ tự "đóng băng" cuộc sống của mình

Có vài đoạn đường, ví như không đi bạn sẽ chẳng thể nhân thức được, nó là ngõ cụt hay con đường cái rộng lớn.

Có một số thứ, giả dụ không thử làm, bạn sẽ không biết được khả năng của bản thân sẽ đến đâu.

Trong những ngày mà chúng ta chán nản, dễ ợt thừa nhận thất bại, có nhân thức bao người đang nỗ lực chiến đấu không dứt nghỉ để Đối Địch tuổi tác, viết lên chương truyện tuyệt vời tiếp theo cho thế cục bản thân mình.

Mỗi người đều có cuộc sống riêng, đừng vội niềm nở tới ánh mắt của người khác về mình.

Đoạn đường phía trước còn rất dài, đừng đòi hỏi thấy liền kết quả, cũng đừng hoang mang mà lùi lại phía sau.

Dù bạn đang bao nhiêu tuổi đi nữa, chỉ cần bạn có đủ năng lực, tự tin, thân mật, đủ cần cù, cố gắng, cuộc sống cố định sẽ không bỏ rơi bạn.

Bạn có thể khiến cho một người ít nói, nhưng hãy làm một người hành động phổ thông. Phần đời còn lại, mong mỗi người chúng ta đều sẽ gan lì tiến về phía trước.

Theo Thiên Tuyết

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: dat xanh