Hóa ra người học nhiều năm kinh nghiệm phải làm mướn cho người học dốt vì 4 nguyên nhân này.

Đây chẳng phải chuyện đùa. Giả dụ chịu quan sát, bạn sẽ thấy không thiếu trường thích hợp người học giỏi là người làm thuê, trong khi người học dốt hoặc bỏ học lại là chủ thuê.

Tại sao lại tương tự? Vì sao người học chuyên nghiệp lại thường làm công cho người học dốt, cái đám mà bạn khinh thường và nhìn bằng nửa con mắt khi còn ngồi trên ghế nhà trường?

Ra ngoài phố hội, cốt lõi không nằm ở bằng cấp, danh hiệu, mà nó nằm ở ý chí, năng lực và phổ quát nhân tố không giống nhau mà bài viết sau đây sẽ chỉ rõ cho bạn hiểu.

1. Người học dốt không sợ nhục

Người học nhiều năm kinh nghiệm thu được điểm 7 là thấy hổ thẹn với bản thân, rồi thì hổ thẹn trước đồng đội và thầy cô. Còn người học dốt nhận điểm thấp quen rồi thì có gì mà xấu hổ?

"Mặt dạn mày dày" không hề xấu, nhất là với những người buôn bán và muốn chiến thắng. Khi bạn muốn chiến thắng ở bất cứ lĩnh vực nào, không thấy mắc cỡ, không thấy mặc cảm mà vẫn tiếp tục cố gắng mới lâu bền và thu được kết quả.

Đối với những người học nhiều năm kinh nghiệm, tổn thương, chỉ trích làm cho họ mất ý chí, tự tín dần phai tàn. Một khi mất ý chí, thắng lợi sẽ không bao giờ được đặt nền móng và xây đắp được.

Còn những người học dốt đã quen với việc bị chê dốt, dở... nên họ sẽ sẵn sàng theo chân khách hàng nếu bị chê cười, luôn nỗ lực thuyết phục đối tác làm ăn dù bị cho là mặt dạn mày dày, không sợ nhục. Vì thế, họ có được phổ thông thành công hơn khi kinh doanh, xây dựng tương lai.

Hầu hết người học giỏi đều đi làm thuê cho người học dốt: Chuyên môn không phải là Vua, chính thái độ và mối quan hệ mới là thứ quyết định giàu - nghèo! - Ảnh 1.

2. Người học dốt không sợ thất bại vì đã tắm trong thất bại từ tí hon

Với một người ít thất bại, nhìn thấy thất bại là họ run sợ, chỉ muốn giảm thiểu mặt. Còn với một người bị coi là thất bại từ bé bỏng, vì đã quá quen với cảm giác đó. Thế nên, họ chẳng ngại thử những nhân tố mới, cơ hội mới, những thứ trả lại cho họ sự chiến thắng.

"Thuận buồm xuôi gió" là trong khoảng luôn có trong tự điển của sinh viên nhiều năm kinh nghiệm. Thế nên chỉ chạm chán chút bất trắc thôi, thuyền của họ sẽ lung lay, khó khăn đứng vững được.

Ngoài ra người học dốt thì "vào đời" trước. Khi người học nhiều năm kinh nghiệm bận học, người học dốt đi chơi, quan hệ với các anh lớn, học hỏi phổ quát kỹ năng phố hội. Họ có một khoảng thời gian dài dung nạp và thưởng thức những thứ này sớm hơn. Mà có nhẽ bạn cũng thừa nắm bắt, trong khiến ăn kinh doanh, chuyên ngành không hề là vua. Chính Thái độ và mối quan hệ bây giờ mới là thứ giúp bạn đem về đa dạng đơn hàng.

3. Học sinh dốt khao khát được chứng tỏ

Nghĩ suy của học sinh giỏi và học sinh dốt sẽ có điều gì đó tương tự như sau:

Học sinh chuyên nghiệp: "Học dốt như mày thì sau này làm cho được gì cho phường hội."

Học sinh dốt: "Một đồng chí đầu to mắt cận, lúc nào cũng chỉ nhân thức học, học, học. Chúng nó chả biết gì ngoài học!"

Tất nhiên, khao khát chứng tỏ là yếu tố mà khách hàng nào cũng muốn. Nhưng với một người bị thầy cô, đồng đội, thậm chí ba má ĐÁNH GIÁ THẤP thì cái khát khao chứng tỏ phiên bản thân sẽ mãnh liệt hơn.

"Tôi muốn chứng minh cho công chúng thấy là bản thân có thể hát." - một cô người mẫu nói.

"Tôi muốn chứng minh cho công chúng thấy là chính mình không vô dụng." - một người bị bình chọn thất bại cho hay.

"Tôi muốn chứng minh cho công chúng thấy những điều họ nói CHẲNG CÓ Ý NGHĨA GÌ VỚI TÔI CẢ." - một người suốt ngày bị chỉ trích mách nhỏ.

Trong cuộc sống, phần đông những người bị đánh giá thấp đều có thèm khát mãnh liệt được chứng tỏ. Họ muốn khiến cho những kẻ từng chê cười ngượng mặt, những người từng coi thường phải tôn kính. Họ muốn cho cả trái đất này biết mình là một thứ tài nguyên vô giá, không hề rác rưởi lề đường.

4. Sinh viên dốt biết việc học không dừng lại sau khi tốt nghiệp

Sinh viên dốt học phổ biến từ "trường đời", họ biết thứ tri thức đó không bao giờ là đủ, ngay cả khi người nào đó ra trường cao đẳng, đại học, thạc sĩ.

Còn học sinh giỏi cứ nghĩ bản thân đã tốt nghiệp đại học, thạc sĩ rồi. Đã thuộc hạng Elite của xã hội rồi, thế nên ko phải học.

Thực tại thì người học giỏi chỉ muốn học trong khoảng giáo sư, tấn sĩ, người có bằng cấp cao hơn bản thân. Chứ họ rất lười học từ những người trình độ kém hơn, hay nghĩ rằng học dốt hơn bản thân mình.

Thế nhưng, để thắng lợi được thì tri thức có thể ở bất kỳ đâu. Một người bán vé số có thể dạy bạn về phương pháp bán hàng, một người ăn xin có thể dạy bạn về bí quyết thuyết phục, một người gánh hàng rong có thể dạy bạn về sự linh động trong cuộc sống. Người học dốt nắm bắt vấn đề đó, vì vậy họ sử dụng triệt để cơ hội mở rộng đầu óc mọi lúc, mọi nơi.

Hầu hết người học giỏi đều đi làm thuê cho người học dốt: Chuyên môn không phải là Vua, chính thái độ và mối quan hệ mới là thứ quyết định giàu - nghèo! - Ảnh 2.

Kiến thức trong trên hè phố không làm nên chiến thắng cho người học chuyên nghiệp. Nhưng tri thức ngoài thị trấn hội lại là cách thành công của người học dốt.

Thái độ sống mới là thứ quyết định hồ hết chứ chẳng hề bằng cấp của bạn. 

Thái độ sống, phương pháp hành xử sẽ quyết định một người có thắng lợi hay không? Thành tựu học tập, bằng cấp và tri thức là cần thiết. Thế nhưng, khi bạn có vừa đủ những thứ trên mà vẫn không nhân thức phát huy thì bạn cũng chỉ là người chuyên nghiệp lý thuyết, giáo sư bàn giấy. Không thực tiễn!

Nếu như đã là người học giỏi, hãy mang ý thức và thái độ của một kẻ học dốt để học hỏi và thành công. Còn nếu là một sinh viên dốt, hãy giữ thái độ tự tín, hăng hái và ý thức tranh đấu để thành công.

Dĩ nhiên, phải chắc chắn lại, bài viết không cổ lỗ xúy cho việc "Hãy cứ học dốt đi rồi thắng lợi sẽ đến". Con người hơn nhau ở ý chí, sự phấn đấu. Chứ ko phải ở cái danh hiệu "học nhiều năm kinh nghiệm" hay "học dốt" mà thầy cô giáo tặng thưởng.

(Chinhem, Lai H.)

Theo Lai H.

Trí thức trẻ


Xem thêm: bds