Sự suy yếu trong yêu cầu trong nước mới mối nguy hại găng tay nhất đối với nền kinh tế thế giới.

Các nhà đầu tư và các tổ chức quốc tế, chả hạn như IMF đang tỏ ra vô cùng khiếp sợ về nguy cơ suy thoái kinh tế toàn cầu tiềm tàng do chiến tranh thương nghiệp Mỹ-Trung đã và đang gây ra. Nhưng có vẻ như, mối quan tâm của họ hơi lạc hướng một tí. Nguy hại thực thụ đối với phát triển toàn cầu, hóa ra lại là sự yếu kém của nền kinh tế TQuốc.

Vì sao chiến tranh thương nghiệp lại không nguy nan đến thế? Bởi lẽ, sự sụt giảm trong thương mại trái đất với China đã được bù đắp bằng sự trẻ trung của Việt Nam và Mexico. Trong một thị trường thế giới mênh mông, nơi hàng hóa có thể dễ dàng được thay thế, các nhà đóng hộp có khả năng chuyển sang các nhà chế biến khác. chậm tiến độ là những gì đang xảy ra, vì quan thuế của Hoa Kỳ làm cho tăng chi tiêu du nhập các item China. Kết quả thương chiến không ảnh hưởng quá lớn.

Thay đổi đáng xem xét hơn là cầu của thị trường Trung Quốc. Dường như cầu hàng hóa của người Mỹ vẫn tương đối ổn định trong dài hạn, Trung Quốc đang cho thấy sự sụt giảm trên phần nhiều các loại sản phẩm và đối tác làm ăn thương mại. Nhập cảng của Trung Quốc trong khoảng phần còn lại của nhân loại đã giảm 5% mỗi 04 tuần trong năm nay cho đến tận tháng 9. 

Tại sao lại có sự khác biệt tương tự giữa China và Mỹ? Có ba nguyên do cụ thể:

Trước tiên, nền kinh tế China đang tăng trưởng chậm chạp hơn nhiều so với tỷ trọng 6% kỳ vọng. Doanh số bán các vật phẩm tiêu dùng trong khoảng laptop mưu trí và xe hơi cho đến máy giặt đang giảm hoặc đi ngang. Có sự sụt giảm tương tự về hàng hóa đàm phán khác lạ như máy móc công nghệ cao của Nhật Phiên bản và Đức, vốn dành cho thị trường China và không chỉ thuần tuý là đầu vào cho hàng hóa bán sang Mỹ

Thứ nhì, nhịn nhường như có một chiến dịch "thay thế nhập cảng" có ý thức được tăng nhanh để đem đến ích lợi cho các nhà đóng hộp trong nước Trung Quốc, ngay cả khi hàng hóa trong nước có giá cao hơn đáng kể. 

Các nước nhà như Úc đóng gói quặng sắt và than rẻ hơn so với các công ty ở China. Tất nhiên, phát triển doanh thu trong nước cho các mặt hàng này đã vượt lên sự tăng thêm nhập cảng. Dù là chất bán dẫn hay hàng hóa, Trung Quốc đang đeo đuổi chiến lược giảm thiểu xa hàng nhập khẩu. Người China đang muốn tự chính mình làm mọi thứ

Thứ ba, thiếu nguồn ngoại tệ USD đang hạn chế kỹ năng tham gia thương mại quốc tế của Trung Quốc. 

Trong phổ biến năm, hoạt động mua bán China đã là động lực lớn thúc đẩy nhu cầu toàn cầu về phổ quát chất liệu thô, chiếm hữu hơn 50% sản lượng hàng năm. Sự xuống dốc cách đây không lâu đã phát triển ảnh hưởng lan tỏa rất lớn. 

Thắc mắc cho các đơn vị trên toàn quả đât là liệu đây là hiện tượng lâm thời thời hay sẽ là dài hạn. Với một nền kinh tế bận rộn nợ quá mức, vững mạnh đang đủng đỉnh lại và dân số già hóa hối hả, Trung Quốc số đông không thể quay lại thời kỳ tăng trưởng cao như trước năm 2015.

Trận chiến thương mại có thể dễ ợt thu hút sự để ý, nhưng thực tế thì, mặc dù chiến tranh thương mại có kết thúc, trái đất cũng vẫn chẳng thể vội mừng, vì kỷ nguyên phát triển cao của TQuốc đã tới hồi kết.

Hoàng An

Theo Trí thức trẻ


Đọc thêm: bat dong san