Rất lâu trước khi Jeff Bezos trở thành người giàu nhất thế giới, ông trùm dầu mỏ John D. Rockefeller đã lập kỷ lục biến thành tỷ phú đầu tiên của nước Mỹ.

Là một nhà hảo tâm và cũng được xem là "ngài nam tước tàn bạo" của đế chế nhạo Standard Oil, Rockefeller trở thành tỷ phú trước tiên của Mỹ vào năm 1916. Tham gia thời điểm đó, khối tài sản của Rockefeller chiếm giữ gần 2% trị giá nền kinh tế giang sơn, và nếu như được nhân tố chỉnh theo lạm phát thì hiện giờ của cải của ông sẽ có trị giá khoảng 24 tỷ USD. Để ông chủ Amazon có thể nắm quyền điều hành một phần tương tự của nền kinh tế hiện nay, Bezos sẽ phải tăng gấp đôi trị giá tài sản của bản thân lên khoảng 399,2 tỷ USD.

Rockefeller được cho là người Mỹ giàu có nhất trong lịch sử. Và tác giả Ron Chernow lập luận rằng nhờ phong cách chỉ huy cương quyết của mình, ông cũng là một trong những thương gia thành công nhất mọi thời đại. Trong cuốn sách của ông, "Titan: The Life of John D. Rockefeller Sr.," nhà sử học này từng thuật lại những nguyên tắc điều hành không giống nhau của Rockefeller, những vấn đề không chỉ giúp ông cách mệnh hóa lĩnh vực dầu khí, mà còn mang ông đến với danh vọng và vận may.

1. Trung thực và đáng tin cẩn

"Ông trùm dầu tây" là một người khó tính với sự thực. Rockefeller không bao giờ làm không rõ ràng các con số hoặc sử dụng tiếng nói mơ hồ để bóp méo sự thật, và ông luôn đảm bảo việc chi trả các khoản mượn không diễn ra lừ đừ trễ.

Yếu tố này đã mang tới cho ông lòng chung thủy trong khoảng các nhân viên nhà băng tại phổ quát thời gian trong tương lai của Rockefeller, nhân tố nhiều lúc đã giúp giải cứu tổ chức kinh doanh của ông trùm dầu hoả. Trong một lần, các giám đốc nhà băng đang lưỡng lự trong việc gia hạn nguồn hỗ trợ của Rockefeller sau khi ông chạm chán hỏa thiến. May mắn thay, tiếng tăm của ông đã đi trước một bước, và một giám đốc tên là Stillman Witt đã ra lệnh ngân hàng chuyển tiền cho Rockefeller mà " không một tí phân vân", và thậm chí còn hứa hẹn sẽ gửi thêm tiền nếu ông cần.

2. Bỏ ra thời điểm nghỉ dưỡng

Rockefeller sẽ nổi giận khi bạn nào đó nói rằng ông bị sợ hãi bởi công việc. "Tôi không biết gì đáng khinh bỉ và thảm hại hơn một người đại trượng phu dành hết thời gian thức dậy trong ngày để kiếm tiền chỉ vì muốn có thật đa dạng tiền", ông viết trong hồi ký.

Không giống như một số tỷ phú làm cho việc toàn thời gian như hiện giờ, Rockefeller khiến cho việc trong sự thanh nhàn hơn đa dạng. Ông ngủ trưa hàng ngày sau bữa trưa và ngủ gật trên ghế salon sau bữa tối. Vào giữa những năm 30 tuổi, ông đã thiết đặt một dây điện báo giữa công việc và nhà ở của chính mình. Bằng cách thức đó, ông có thể dành ba hoặc bốn buổi chiều trong tuần ở nhà, làm cho vườn và thu giãn không khí ngoài trời.

Rockefeller đã từng nói với nhà văn William Inglis rằng "quần chúng sẽ rất bất ngờ về việc bản thân sẽ năng suất như thế nào nếu như hạn chế xa sự lập cập, tiếp diễn với vận tốc đồng đều như vậy và không cần phải nỗ lực quá phổ thông."

Theo Chernow, bằng cách thức sản xuất vài khoảng thời gian chết, vị tỷ phú đã có thể cải thiện năng suất làm việc của chính mình.

3. Lên lịch hàng ngày

Rockefeller đã lên ý tưởnrg cho một ngày của chính mình thường xuyên và có một sự đều đặn đáng quá bất ngờ trong những lộ trình đó.

Mỗi giờ làm việc của ông đều bị "phân chia một phương pháp cứng rắn" và "thắt chặt chi tiêu"", trong khoảng công tác, tôn giáo, mái nhà và thậm chí là cộng đồng dục. Theo Chernow, lộ trình ngặt nghèo này có kĩ năng đã giúp Rockefeller ứng phó với sự bít tất tay trong vai trò bá chủ đế chế nhạo dầu tây của bản thân mình, một vị trí rất thảng hoặc người có thể giữ vững được.

Với nhân cách là chủ tịch của Standard Oil, Rockefeller luôn phải chịu áp lực rất lớn, và ông thấy thật thoải mái khi tuân thủ các nghi lễ hàng ngày của bản thân mình.

4. Theo dõi ngặt nghèo tình hình nguồn vốn của tổ chức kinh doanh

Theo Chernow, đẳng cấp chỉ huy của Rockefeller là "tầm nhìn xa", và ông chỉ phụ thuộc những con số để nhân thức chắc rằng liệu công ti có đi đúng hướng hay không.

Ông trùm dầu tây giữ một bạn dạng biên chép tay về số đông tài chính của công ti và lưu lại từng mục chi phí cho đến số thập phân sau cùng. Bằng cách thức đó, Rockefeller cũng có thể tạo ra một thước đo thông thường, mà qua đó ông có thể so sánh đa dạng hoạt động và công ti con của bản thân.

Điều này cho phép ông cắt giảm đòi hỏi mang tính chủ quan hoặc các sơ sót tiềm ẩn của cấp dưới. Khi luận bàn về sự thông thạo các con số đã góp phần như thế nào tham gia chiến thắng của bản thân mình, Rockefeller cho nhân thức ông đã khắc phục mọi thứ bằng số liệu, và không có gì ngoài số liệu.

5. Ủy thác nhiệm vụ

Để điều hành một bí quyết hiệu quả một cơ quan lớn tương tự, Rockefeller phải uỷ thác nhiệm vụ cho người khác. Trên thực tiễn, một phần "bí kíp" của Standard Oil chính là để đào tạo cấp dưới chấp hành công tác của mình.

Như Rockefeller đã từng nói với một nhà phỏng vấn: "Không một khách hàng nào sẽ động tay chân tham gia bất cứ việc gì ví như anh ta có thể làm bạn nào khác khiến cho yếu tố đó. Ngay khi bạn có thể làm cho việc đó, hãy nhờ một người bạn có thể tin tưởng, tập huấn họ làm cho thay bạn. Còn bạn sẽ ngồi xuống, vắt chân lên và nghĩ ra cách thức nào đó để Standard Oil kiếm được nhiều tiền hơn nữa."

Đối với Rockefeller, yếu tố này đồng nghĩa với việc vứt bỏ phiên bản thân khỏi những rối rắm hàng ngày và bỏ ra thời gian của chính mình cho các "quyết định mang tính chính sách lớn.".

6. Hướng tới sự tuyệt vời

Rockefeller là một người theo chủ nghĩa tuyệt vời, một người sẽ từ chối khiến cho bất cứ điều gì một phương pháp ngớ ngẩn, bất chấp sự tẻ nhạt. Là chủ tịch Standard Oil, Rockefeller đã viết hàng trăm ngàn lá thư buôn bán và sửa lỗi cho ti tỉ phiên bản thảo.

Ngay cả tài năng viết lách cũng cung cấp cho ông một cơ hội để làm được sự tuyệt vời. Một trợ lý hàng đầu nhớ lại khi xem Rockefeller ký từng chữ với độ chính xác và chú ý đến nỗi như thể mỗi chữ ký của ông là một thành quả nghệ thuật. Đòi hỏi về sự hoàn hảo của vị tỷ phú này không chỉ ở chừng mực cá nhân mà còn lan rộng khắp đơn vị của ông, và biến thành một phần của công ty.

7. Thúc đẩy sự câu kết

Một trong những khả năng lớn nhất của Rockefeller là xúc tiến các cộng sự nhiều chủng loại của anh ta, theo Chernow cho nhân thức. Một trong những bề ngoài của ông là trao "một phần thưởng danh giá dựa trên sự hài hòa nội bộ" và yếu tố tiết sự mâu thuẫn giữa các giám đốc của Standard Oil.

"Ông thích đại chúng phác họa ý kiến ​​của họ trước khi phân bua quan điểm ​​của bản thân mình, và sau đó thường phát hành một sự thỏa hiệp để duy trì sự gắn kết". Thay vì đưa ra các mệnh lệnh trực tiếp, Rockefeller ưu tiên đưa các quyết định của bản thân dưới dạng các đề nghị hoặc thắc mắc.

Ông cực kỳ đề cao sự đồng thuận. Vị tỷ phú này không hài lòng bất cứ sáng kiến ​​nào mà các thành viên hội đồng quản trị của ông phản đối, và hồ hết các quyết định buôn bán phải đáp ứng một "bài kiểm tra vô thượng về sự đồng thuận tán đồng."

8. Tạo lập chuỗi hệ thống cung cấp

Mặc dù Rockefeller thường có những tranh luận với các nhà chỉ đạo tại công ty của bản thân mình, nhưng có rất ít sự biện hộ lộn và ghen tuông ghét mà người ta nhận ra ở công ty to con này.

Theo như Rockefeller lý giải, các giám đốc Standard Oil, giữa những nhà lãnh đạo luôn có một "tình huynh đệ" được buộc ràng bởi một đức tin "bí mật", và mối quan hệ bền chặt của họ bắt nguồn từ niềm tin thông thường lẫn nhau.

Sự ràng buộc chặt chẽ này là nền tảng cho tinh thần lãnh đạo tại Standard Oil và khiến cho tổ chức kinh doanh "miễn dịch" đối với các thanh tra chính phủ và những nhà báo hiếu kỳ - những người chẳng thể "xâm nhập vào đội hình liên hiệp của những người đại trượng phu có cùng chí hướng", theo Chernow.

9. Nuôi dưỡng sự cạnh tranh

Ví như không có sự cạnh tranh, các công ty có thể dễ dàng trở thành "những gã to con lờ đờ chạp". Để hạn chế vấn đề này, Rockefeller đã phát hành các ủy ban kiến tạo bởi các chuyên gia từ phổ biến ngành khác nhau, những người sản xuất một tiêu chuẩn hoạt động cho hồ hết các tổ chức kinh doanh con của Standard Oil.

Dù rằng các ủy ban này cho phép các nhà quản lý trao đổi cái nhìn thâm thúy, họ cũng xúc tiến sự cạnh tranh giữa các doanh nghiệp địa phương bằng cách thức thông báo số liệu hiệu suất và động viên mỗi công ty con cạnh tranh để giành được sự ghi kiếm được và các phần thưởng. Rockefeller từng nói: "Sự kích thích để sản xuất những chiến thắng tốt nhất sẽ dẫn tới sự hăng hái và hăng hái trong khó khăn."

10. Tôn trọng nhân viên

Rockefeller luôn tâm niệm rằng Napoleon Bonaparte sẽ không bao giờ thắng lợi giả dụ thiếu đi các thống chế của bản thân. Gần giống tương tự, Rockefeller tin rằng thành công của chính mình khởi hành một phần trong khoảng kĩ năng truyền cảm hứng tới viên chức.

Ông trao cho các cộng sự của chính mình quyền tự chủ trong công tác, khôn khéo và tiện lợi với những người lao động cấp thấp hơn, không bức xúc giận dữ trước những lời chỉ trích, và vẫn lịch sự ngay cả trong những cảnh huống găng nhất.

Mặc dầu ông rất hiếm khi ca ngợi ngợi nhân viên, Rockefeller đã trao cho họ sức mạnh và sự độc lập hoành tráng một khi ông coi người nào đó là đáng tin cẩn. Vì những đặc điểm này, các nhân viên của Standard Oil có khuynh hướng tôn kính Rockefeller và ganh đua để làm hài lòng ông, theo Chernow viết.

Tìm hiểu CNBC

Mỹ Linh

Theo Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: gia nha dat