Tại hội thảo "Điều hành đất đai và hướng đi sử dụng đất hiệu quả trên địa bàn TP" do UBND TP.HCM doanh nghiệp hôm 22/11, GS. Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ TN-MT đánh giá việc sử dụng luật pháp quy định hay quyết định hành chính đều sẽ không ngăn được làn sóng di trú vào các đô thị lớn như Thủ đô, TP. Hồ Chí Minh. Thay tham gia đó, ông nghĩ là cần ứng dụng khó khăn khoa học, chi tiết là áp mức thuế cao để những người sống các thành phố này phải có doanh thu cao mới "trụ" được.

"Dùng thuế là bộ lọc, là khó khăn công nghệ duy nhất để khắc phục điều thiên cư. Chứ cứ như thế này chả mấy chốc dân số Hà Nội, TP.HCM tăng cao 40 - 50 triệu người mà không phương pháp gì cản được", ông cho biết. 

Ý kiến đã phát triển sự tranh cãi với các chuyên gia khác. Cụ thể, bà Phạm Chi Lan nghĩ rằng hệ thống thuế của non sông là quy định tầm thường, thống nhất chứ không hề quy định riêng, chia theo tính vùng miền. Ví như có mức thuế không giống nhau sẽ tạo ra tiền lệ xấu, mỗi địa phương lại xin với Trung ương cho được đánh thuế thêm giữa thành phố, đô thị thuộc tỉnh với các vùng khác để quản lý cư dân – bà Chi Lan nói. 

Ông Lê Hoàng Châu, Chủ toạ Hiệp hội BĐS TP. HCM, thì chỉ ra rằng quyền tự do cư trú của công dân là quyền hiến định. Thành ra, đề nghị đánh thuế cao để ngăn người người nước ngoài vào định cư tại đất nước nhà vào các thị trấn lớn là hoàn toàn không thích hợp.

TP. Hồ Chí Minh, theo ông Châu, về mặt phường hội luôn là thành phố của người nhập cư. Yếu tố này tạo nên bản sắc dân cư và tính thành lập cho thị trấn. Người người nước ngoài vào định cư tại đất nước nhà cũng là công phu khắc phục rất nhiều yếu tố của các đô thị, trong khoảng chân tay đến công lao trí tuệ.

Phân tách về đề nghị gây tranh cãi của bản thân, nguyên Thứ trưởng Đặng Hùng Võ cho nhân thức "thuế" được ông nhắc tới là thuế BĐS. Theo ông, đây là hình thức để quản lý và phát triển thành phố tốt hơn.

Ông cho nhân thức cả TP. HCM và Thủ đô đều rơi tham gia trạng thái dân số tăng cơ học quá lớn, cơ sở hiện nay không chịu nổi, chất lượng phục vụ công quá thấp, môi trường bị ô nhiễm nặng nằn nì. Có thể sớm rơi tham gia trạng thái vỡ vạc trận.

Để khắc phục nhân tố này, các thị trấn lớn trước đây sử dụng giải pháp có nhà mới được nhập hộ khẩu, có hộ khẩu mới được mua nhà. Tất nhiên, ông cho nhân thức đây là một nguyên tắc mà không người địa phương nào chấp hành nổi nên năm 2003, khi họp về xây đắp Luật đất đai, ông đã đặt vấn đề cần bỏ pháp luật này ở Hà Nội. 

Ông Võ từng đưa ra ý kiến nhân tố chỉnh thuế BĐS trước đây. Cụ thể như năm 2006, thời gian vietnam đang trong cơn sốt đất, giá nhà ở tăng gấp 3 lần trong 2,5 năm. Chi tiết, ông nghĩ rằng hoạt động mua bán trở thành lộn xộn vì thuế tiến công vào bất động sản quá thấp, trong khi đây là dụng cụ độc nhất đảm bảo sự tạo ra của thành phố lành mạnh, hiệu quả cao.

Theo ông, tại các nước công nghệ, thuế bất động sản được tính theo thuế suất cơ bản 1% tính trên giá đất thị trường, chiếm hữu tỷ trọng trong khoảng 50% tới 90% nguồn thu cho ngân sách địa phương.

Đây là nguồn lực chính để phát triển hạ tầng, phục vụ công cộng. Nguyên lý của các nước này là nguồn thu chính cho địa phương là từ đất, không đánh thuế cao vào các hoạt động sản xuất, kinh doanh nhằm kích thích tạo ra kinh tế. Mỗi người sống tại đâu đểu phải đóng góp chuẩn y thuế bất động sản để phát triển cơ sở và phục vụ công cộng. Mỗi một địa phương phải thu ở mức đủ để tự phát hành trên đôi chân của chính mình theo hướng thích hợp với mức doanh thu của cư dân.

Tại đô thị, giá bất động sản cao thì thuế đóng cao, tại nông thôn giá bất động sản thấp thì thuế đóng thấp.

"Mỗi người tùy theo khả năng doanh thu của bản thân mình mà chọn nơi ở cho thích hợp. Đại chúng luôn ước muốn cuộc sống tiện lợi nhất, nhưng năng lực công sức sẽ quyết định doanh thu là hạ tầng để chọn lựa nơi sinh sống cho phù hợp. Thuế chính là công cụ cần thiết để nhân tố chỉnh dòng người tự do sắm nơi trú ngụ. Công cụ thuế cũng tạo nên nguồn công huân chất lượng tốt cho phát hành cả thành phố và vùng quê", ông cho biết.

Tại Việt Nam, thu thuế BĐS bây giờ chỉ với thuế suất căn bản 0,03% giá đất của Nhà nước, tức thị chỉ khoảng 0,01% giá đất thị trường. Tổng thu từ thuế dùng đất chiếm hữu khoảng 3% tổng thu ngân sách trong khoảng đất, nghĩa là chỉ chiếm hữu 0,6% tổng thu ngân sách địa phương. Tức có sự khác lạ rất lớn với các nước công nghiệp, cùng lúc tạo hệ quả xấu lên thị trấn.

Trong khi đó, loại thuế này cũng đóng phổ quát vai trò nhân tố tiết khác cho thị trấn như ngăn dự phòng đầu cơ, tàng trữ đất, giảm thiểu sốt đất, tạo cơ hội thuận lợi hơn cho người có doanh thu trung bình hoặc thấp tiếp cận nhà đất…

Bởi thế, ông Võ cho nhân thức điều ông đặt ra là cách tân thuế BĐS. Và việc cải cách này không chỉ nhằm tiêu chí tăng thuế mà chú ý nhân tố chỉnh để công cụ thuế đạt được hiệu quả cao.

N.Dương

Theo Trí thức trẻ


Xem thêm: dịch vụ bất động sản