TQuốc thường được mô tả là nền kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới và chẳng mấy chốc sẽ vượt Mỹ để đứng đầu. Rất nhiều số liệu về tăng trưởng, GDP, thương mại… cũng cho thấy tài năng này trong tương lai. Vấn đề đáng nói ở đây là nếu xét theo tiêu chuẩn sức sắm tương đương (Purchasing Power Parity), nền kinh tế Trung Quốc trên thực tại đã biến thành số 1 trái đất.

Mặc dù vậy, phổ thông chuyên gia cho rằng China vẫn chỉ là nước nghèo và thậm chí có điều kiện kinh tế eo hẹp hơn hồ hết so với Mỹ. Những con số thống kê của China chỉ mang tính chất Biểu tượng chứ không chứng minh được tiêu chuẩn sống phong phú mà một nước phát hành nên có.

Một trong những yếu tố chủ quản của tranh cãi trên là sự đặc biệt giữa doanh thu (Income) và sự giàu có (Wealth). Những chỉ số như GDP chỉ đo lường được doanh thu, tổng sản phẩm quốc dân sản xuất được trong một năm khi mà sự phong lưu của một quốc gia phải tính tới tổng nguồn lực dự trữ được của quốc gia đó cùng nhiều tiêu chuẩn khác nữa.

Yếu tố đáng xem xét nữa là đối với những nước mới giàu, khoảng cách giữa thu nhập và sự phong lưu là khá lớn so với những nước đã là giang sơn phát triển hồ hết năm như Mỹ.

Bloomberg: Trung Quốc có thể vượt Mỹ thành nền kinh tế số 1 thế giới, nhưng người dân nước này vẫn chỉ là những người nghèo - Ảnh 1.

Phân biệt giàu có năng lực tài chính thấp tại Trung Quốc còn khá lớn, nhiều cư dân vẫn thuộc diện đói ăn

Theo ước tính của chuyên gia Michael Beckley sử dụng số liệu của Nhà băng quả đât (World Bank) và Liên Hiệp Quốc (UN), Mỹ có kỹ năng giàu gấp 3 lần so với China. Một trong những duyên do chính dẫn tới kết luận trên là lượng khoáng sản thiên nhiên dự trữ của Mỹ dồi dào hơn phổ thông so với TQuốc.

Chính quyền Washington cũng có những biện pháp thích hợp để gìn giữ các khoáng sản và tiêu chuẩn sống. Việc kiểm soát an ninh nguồn nước, không khí, đất hay thậm chí hạn dè bỉu khai thác dầu hôi trước đây đều cho thấy Mỹ có tầm nhìn chiến lược trong việc gìn giữ "của nả" tổ quốc.

Chả hạn điển hình nhất là Mỹ có phổ thông nguồn nước sạch hơn China cũng như phổ cập chúng phổ quát hơn. Hình như đó tại những tỉnh miền Bắc China, thiếu nước ngọt và ô nhiễm nguồn nước là thử thách mà chính phủ chưa thể khắc phục triệt để.

Mỹ cũng là nước có phổ biến tài nguyên năng lượng như dầu tây hơn China, cho nên họ ít phải phụ thuộc vào nước ngoài về nhiên liệu hơn so với đối tác làm ăn ở bên kia Thái Bình Dương. Nền kinh tế số 1 trái đất cũng biết giữ gìn để có rộng rãi đất nông nghiệp khả dụng hơn Trung Quốc và hiện vẫn là nước xuất khẩu nông sản số 1 thế giới.

Tuy nhiên, đóng góp tham gia GDP của những khoáng sản này là không phổ thông so với phổ thông mảng kinh tế khác nhưng chúng cho thấy tài năng phát triển dài hạn cũng như tiềm lực của một nước nhà phong phú mà những nước mới nổi như Trung Quốc chưa thể đạt đến. Chính quyền Bắc Kinh hiện đang rất đau đầu với thách thức ô nhiễm đất, xói mòn đất cũng như ô nhiễm không khí, vốn sẽ ảnh hưởng nguy hiểm tới đời sống kinh tế trong dài hạn.

Một nhân tố nữa khiến nhiều chuyên gia bình chọn TQuốc vẫn chưa thực thụ là nước giàu nằm ở mảng nhân lực và giáo dục. Hình như Mỹ có gần như trường đại học danh giá bậc nhất trái đất thì TQuốc chỉ có một số trường nằm trong bảng đánh giá chất lượng quốc tế. Những ông lớn như Harvard, Princeton hay MIT đã đóng góp lượng lớn phân tích và tập huấn được rất nhiều thế hệ tài năng cho Mỹ, vấn đề mà những trường đại học China còn lâu mới làm cho được.

Hình như đó, khi mà Mỹ dè xẻn được gần như nguồn lực cho cơ sở cơ sở vật chất nhờ hạn chế được các cuộc chiến thì Trung Quốc đang phải tốn tiền đầu tư xây đắp lại rất nhiều nhà cửa sau những năm bốn tuần chiến tranh phá hủy. Ngoài ra chính quyền địa phương Trung Quốc vẫn phải đổ tiền xây dựng thêm nhà đất cho nhóm công huân mới từ nông thôn thì Mỹ đã có sẵn tất cả nhà ở cho công tích của họ.

Bloomberg: Trung Quốc có thể vượt Mỹ thành nền kinh tế số 1 thế giới, nhưng người dân nước này vẫn chỉ là những người nghèo - Ảnh 2.

Đối nghịch những thành phố tân tiến là một vùng quê nghèo đang khốn khổ vì ô nhiễm tại Trung Quốc

Thậm chí về mảng tàu cao tốc, vốn là niềm tự hào của Trung Quốc thì với thu nhập bình quân đầu người chỉ tương đương Mexico, những dự án này cũng chẳng đóng góp được là bao với nền kinh tế khi người địa phương chẳng đủ tiền để sử dụng.

Rõ ràng, việc Mỹ giàu sang số đông năm mang đến cho nước nhà này những ưu điểm mà Trung Quốc khó lòng bắt kịp. Ví dụ như trị giá hình ảnh tổ chức kinh doanh của hàng loạt nhãn hàng Mỹ cao hơn số đông so với những đơn vị Trung Quốc. Thậm chí những tổ chức lớn như Alibaba hay Huawei của Trung Quốc chỉ nhiều người biết đến trong nước mà không được đa dạng người tiêu dùng nước ngoài đón nhận.

Nói tới những cái tên Coca Cola, McDonald’s, Google…thì chưa có một doanh nghiệp China nào đủ xứng tầm cạnh tranh. Người tiêu dùng thế giới vẫn đang và sẽ cuồng nhãn hiệu Mỹ chứ chẳng mấy bạn nào cuồng hàng Trung Quốc.

Ngay cả đến mảng ẩm thực, dù món ăn TQuốc được phổ quát người ưa thích trên trái đất nhưng nhiều phần khách khứa của những nhà hàng Trung Hoa vẫn là người gốc China.

Hãy cùng lưu ý một Chẳng hạn thú vị. Khi nói đến các tỷ phú hàng đầu quả đât như Bill Gates hay Warren Buffett, người ta chẳng mấy khi xem xét họ nhận bao phổ thông tiền (Income) trong năm nay mà là xem tổng của cải của họ (Wealth) tăng giảm như thế nào. Số của nả này được thu thập qua phổ biến năm 04 tuần và đó mới là thứ khiến cho nên thương hiệu của một "đại gia".

Tất nhiên, người Mỹ chẳng thể thư giãn khi China đang trỗi dậy một phương pháp mạnh khỏe, nhưng bất kỳ sự so sánh nào cũng cần những cứ liệu cụ thể và thực tiễn. Một nhà khởi nghiệp mới trỗi dậy nhận phổ biến tiền nhất năm vẫn chưa thể so sánh được với các tỷ phú đã nằm trong tóp những người giàu nhất quả đât phổ quát năm liền.

Theo AB

Nhịp sống kinh tế


Xem tại: dịch vụ bất động sản