Một thập kỷ đã trôi qua, với nhiều người, một thập kỷ này khắc ghi cả một quãng thanh xuân, tuổi trẻ với đa dạng bài học đầu đời. Câu hỏi: 1 thập kỷ vừa qua, bạn đã làm cho được những gì ? - được đặt ra trên một bài viết ở MXH Lotus .

Đã bao giờ bạn tự hỏi, trong suốt 10 năm mới đây, chính mình đã đật được những yếu tố gì? Học được những bài học gì và có những hưởng thụ gì? Hãy chia sẻ với chúng tôi qua hashtag #10dieutoihocduoc để cùng nhìn lại 10 năm đầy ý nghĩa của thế hệ này nhé!

Bạn đang nghĩ là có phải quá "cliche" khi cứ tới cuối năm lại ngồi "hồi đáp", nhớ lại về một năm đã qua không? Tôi cũng chẳng hề người hay có lề thói nhìn lại một năm nhiều lần, hoặc ít nhất chỉ nghĩ trong đầu chứ không viết ra. Nhưng một thập niên đã trôi qua, 10 năm thế cuộc đã lần hồi về quá khứ. Thập niên 2010s, không phải vốn là một vấn đề đặc biệt với những lần đầu phải không?

Cuối năm 2009, tôi mới nhân thức sử dụng Facebook, mạng phố hội vẫn còn manh nha với rất ít tính năng. Sự lan tỏa - tính "viral", là yếu tố còn quá mới mẻ khiến cho người ta ít có động lực viết và chia sớt trên Facebook. Hồi đó cũng ít trào lưu như hiện thời, 9x vẫn còn quá trẻ để viết ra những thứ truyền ngẫu hứng hay xúc động như vậy, 8x là một lớp người thực tế hơn còn 7x hay 6x sẽ chẳng nhọc lòng tới Facebook. Đến năm 2019, mọi thứ đã khác xưa hồ hết - chúng ta có yêu cầu san sẻ, thổ lộ nghĩ suy và gắn kết hơn bao giờ hết. ngừng thi côngĐây là động lực bên trong để tôi, và bạn, muốn nhìn lại quãng trục đường 10 năm đã trôi qua của bản thân. Còn động lực bên ngoài ư?

Cả một thế giới đầy bất định, cả một tuổi xanh đầy mơ mộng. Những đoạn đường mở ra, những cánh cửa đóng lại và thế cuộc vẫn chưa dừng lại.

Thập niên 2010s, tôi bước vào đại học rồi đây trường đi khiến cho. Số năm tôi ngồi trên ghế giảng các con phố cũng ngang ngửa như quãng thời điểm tôi lăn lộn với công tác. 10 năm ấy với tôi như một chiếc bập bênh, bên kia là học hành và thời sinh viên máu nóng, bên này là ngày 04 tuần làm cho quen với công việc với té ngã, đứng dậy rồi lại… vấp ngã. 10 năm nào chẳng có người bước ra khỏi công viên tham gia vào biển lớn? Nhưng 10 năm của thập niên 2010s, hành trình học hành - công tác của chúng tôi được kể đan xen với nhiều hơn câu chuyện trầm cảm, khủng hoảng tuổi xanh, té ngã, người trẻ Millennial bất định, hy vọng và bế tắc. chậm triển khai là 10 năm tôi được nghe không biết bao câu chuyện về những trằn trọc thế cục, trượt dốc tinh thần, một lá thư xin việc bị khước từ giữa thị trường công sức đầy khó khăn, một lần đau buồn khi cánh cổng học tập tại nước ngoài đóng lại. "Tao bi thảm quá", "Mày thấy tao có tệ quá không?", "Rồi tương lai chính mình sẽ như nào nhỉ?"; Facebook Messenger mà có thể công bố, nó sẽ đòi trả lại hết nỗi bi tráng cho khách hàng vì quá chuyển vận.

Giả dụ thập niên vừa mới đây đã là một quãng các con phố tệ nhất bạn phải đi, cam đoan 10 năm đến sẽ bớt chênh vênh hơn. Chúc mừng rất nhiều bằng hữu của tôi và cả những người lạ lẫm ở bất cứ đâu trên trái đất, nếu như bạn đọc được những lời san sớt này, chúng ta đã bước qua quãng tuyến phố 10 năm "chiến thắng", ít nhất cũng có chút thời điểm bình tâm để nhìn lại một phần tuổi xanh.

Thử khởi đầu bằng 10 vấn đề chúng ta đã giải quyết được trong thập niên cách đây không lâu đi, tôi trước.

1. Bước tham gia trường đại học chiến thắng và hiên ngang rời khỏi trường đại học dù nỗi lo thất nghiệp đè nặng lên vai. Hóa ra mọi thứ không màu hồng như người ta nói.

2. Có một cuốn sổ tiết kiệm bé nhỏ để chứng minh nguồn vốn khi đi ngao du

3. Đặt chân được đến hơn 10 tổ quốc, yay!

4. Cái không dễ dàng ko phải là có thêm phổ thông bạn, cái khó là biết buông bỏ những mối quan hệ độc hại và bằng lòng rằng càng lớn sẽ càng có ít bằng hữu.

5. Trông thấy rằng 30 chẳng phải là 20 lần hai. 30 là 30 - là khi sức lực và trí lực đã suy giảm. Thực tiễn cuộc sống khắc nghiệt vậy, đừng tô hồng nó.

6. Có trong tay thêm đa dạng bổn phận cần phải đương đầu khi bước vào thập kỷ tiếp theo. Chợt nhớ hồi đi học, cuộc thế nhẹ đột nhiên.

7. Hiểu được chính mình hơn, trong chính bạn dạng thân bản thân và trong mối quan hệ với phường hội. Thốt nhiên phải "nhét" tham gia đầu nhiều chính trị, lịch sử, triết học, thị trấn hội học hơn; không còn hỏi "vì sao tôi phải niềm nở tới nước Mỹ hay China"?

8. Biết được mê say và tìm được con đường cho mình: Viết lách.

9. Từng thù ghét việc học cho đến giữa thập kỷ và nhận ra rằng nếu như không có kiến thức - dù là từ trường lớp hay đời sống, bạn sẽ bị quên lãng giữa dòng đời.

10. Chấp nhận bạn dạng thân là một cá thể không hoàn thiện.

10 năm là khoảng thời điểm dài với nhiều người để quên đi số quần áo bạn đã sắm, đúng mực cuốn sách bạn đã đọc hay những lần ăn chơi cỗ bàn thâu đêm suốt sáng của tuổi xanh. Giả dụ bạn không nhớ mình đã làm được yếu tố gì, hãy thử tư vấn những nghi vấn đơn giản hơn này, và theo trình tự xếp lại cuộc thế bản thân mình.

- Khách hàng nào là người đã có ảnh hưởng nhất với cuộc đời bạn suốt 10 năm qua?

- Vấn đề gì khiến bạn từng nhảy cẫng lên vì vui sướng?

- Bạn đã bao giờ nhìn thấy nhân tố gì khiến cho bạn dạng thân bàng hoàng tới một số ngày?

- Công tác bạn đang làm, ngành học bạn đang theo đuổi có phải mê mẩn không?

- Tuyên ngôn sống nào bạn thực thụ tâm đắc và liên tục phản chiếu lại cuộc sống?

Tôi gợi ý vậy thôi, còn phần tư vấn còn lại là của bạn.

Lời hồi đáp 2010s: Bạn đã làm được gì trong suốt 10 năm qua? - Ảnh 3.

Thập niên 2010s đưa cho chúng ta muôn ngàn lựa chọn nhưng cũng lấy đi những con đường tưởng như phẳng phiu. Thập niên 2010s khiến cho chúng ta hồ nghi hơn về bản thân, về mai sau của người trẻ và liên tiếp đặt ra câu hỏi cho mỗi người: Chúng ta là ai và chúng ta sống sót để làm cho gì? Tôi có Facebook để kết nối phổ quát hơn trong 10 năm qua nhưng 10 năm đó tôi cũng lóng nhóng với các mối quan hệ anh em, để rộng rãi người rời xa bản thân hơn. Tinder cho tôi nhiều hơn chọn lựa yêu đương, hẹn hò nhưng lại lấy đi của tôi niềm tin tham gia người yêu thực thụ của thế cuộc mình. Một thập niên ngắm nhìn những "ngọn đồi xanh hơn", trong khoảng Instagram tới Tinder, trong khoảng Facebook đến LinkedIn, tôi găm vào chính mình suy nghĩ thế cuộc ai cũng đẹp hơn bản thân, sẽ luôn có người đàng hoàng và tốt đẹp hơn nửa kia chính mình. Những liên hiệp càng nhiều thì càng dễ đứt gãy, có hàng trăm người bước vào thế cục mỗi người trong một thập niên, đổi lại hàng trăm người khác bước ra.

10 năm trước, chúng bạn còn tất bật trên sân trường cấp ba, mơ ước xa vời về những ngày tháng nên danh trên đường đời. Nhìn lại cuốn lưu bút ngày xanh, chẳng hề một trang nữa đã được lật dở - cuộc đời của rộng rãi người có lẽ đã sang hẳn một cuốn sách mới, ít ra là cũng làm cho lại cuốn hộ chiếu: Thảo giờ đã có 2 con, Linh giờ đã lấy chồng và đi định cư nước ngoài, Hùng vẫn đang dở dang với đoạn đường tiến sĩ dù còn rất trẻ. Cũng có người đã nằm xuống mãi mãi, trong một mùa thu nắng quà. Nếu một ngày gặp gỡ lại đa số những người bạn cũ, chúng tôi sẽ chào nhau: "Thời điểm trôi nhanh quá nhỉ, lâu lắm mới lại chạm chán mày".

Lời hồi đáp 2010s: Bạn đã làm được gì trong suốt 10 năm qua? - Ảnh 4.

Bố mẹ tôi già thêm 10 tuổi, đứa cháu họ ngày nào còn bé xíu giờ đã tham gia cấp ba, tôi cũng không còn là cậu giới trẻ 18 tuổi nữa, gần 30 rồi chứ nhỏ xíu gì nữa đâu. Bạn có thể mất một vài chục năm để trưởng thành và hiểu được những giá trị của cuộc sống nhưng chỉ cần vài 04 tuần, một số ngày thậm chí là trong một giây khắc để vuột mất người thân trong mái ấm. 10 năm đủ để bạn và tôi hiểu hơn được những lời dặn dò của bố mẹ, rằng "cố gắng học hành chuyên cần con nhé", "đừng đi chơi về muộn", "ra ngoài phải khôn xiết chú ý"...

"Rồi ba mẹ cũng không ở bên con cả đời được, giả dụ không nhân thức tự để mắt bạn dạng thân thì người nào lo cho mày được" - bạn tôi kể rằng hồi còn học cấp ba, mẹ nó hay mắng vốn tương tự. Tháng mười một vừa rồi cũng là tròn một năm ngày mẹ nó tạ thế. 10 năm, bạn là một người rất may mắn nếu chưa phải gạt nước mắt tiễn một người nhà yêu nào rời khỏi thiên hạ.

Lời hồi đáp 2010s: Bạn đã làm được gì trong suốt 10 năm qua? - Ảnh 5.

Sẽ không có quá đa dạng lần 10 năm để chúng ta ngồi lại và nghĩ về cuộc thế - dù tôi nhân thức bạn có thể ngồi hồi tưởng lại bất kỳ lúc nào, ai cũng chờ một cái "cớ" để ngẫm nghĩ mọi thứ đã qua. Tôi tự hỏi rằng liệu khi 38 tuổi, tôi có thể dành đa dạng tâm huyết để nghĩ về 10 năm đã trôi qua không? Và khi 48 tuổi nữa, tôi có còn đủ minh mẫn để viết lại mọi thứ không? Ở nửa sau của cuộc thế, sự thụ động có thể bao vây lấy chúng ta: Sức khỏe giảm sút, bổn phận gia đình, sức ép con trẻ trong nhà, những ham mê và ước mơ có thể phải gác lại trong khoảng khi bước qua ngưỡng 30. Ở thời điểm hiện nay, dù người ta có gọi chúng tôi là một thế hệ kiệt quệ, tôi vẫn thấy cuộc sống cho bản thân phổ biến đặc ân để thăng bằng với sự tiêu cực, từ đó mới có động lực để nhìn lại 10 năm đã qua.

10 năm qua, tôi nhân thức yêu, ganh, từ bỏ và lại yêu.

10 năm, tôi được đến đa dạng nước nhà hơn số địa danh cả thế cục bác mẹ từng đặt chân đến.

10 năm, tôi hoan hỉ với bốn tuần lương đầu tiên, chiếc điện thoại đầu tiên.

10 năm, tôi nhân thức sức chính mình còn có thể leo núi, tham gia chạy bán marathon…

10 năm, tôi có những kỷ niệm và hưởng thụ thực sự đáng nhớ, ghi dấu ấn một tuổi trẻ cuồng nhiệt và ham mê.

10 năm, tôi nắm bắt mình hơn sau bao tháng năm cố gắng hiểu người.

Còn bạn, một thập niên đã trôi qua để lại trong bạn những tuyệt hảo gì?

Theo Minh Đức

Helino


Xem thêm: mua nha