Lão Tử có câu: Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa. Có tức là họa là điều kiện tiên quyết của việc tạo thành phúc, nhưng phúc lại ẩn chứa nhân tố phân thành họa. 

Nói bí quyết khác, chuyện tốt và chuyện xấu là có thể chuyển hóa cho nhau và dưới một yếu tố kiện nhất định, phúc có thể sẽ cải trở thành họa mà họa cũng có thể trở thành phúc. Bất luận một sự tình gì phát sinh đều chỉ có thể có nhì loại kết quả đó là tốt hoặc xấu. 

Vạn sự vạn vật trong ngoài hành tinh này đều là như thế. Một sự tình xảy ra, nó có thể là tốt và cũng có thể là không tốt. Sự phát hành của sự vật đều là có thể chuyển hóa giữa tốt và xấu. Nhiều khi sự việc tốt có thể chuyển thành xấu và sự việc xấu có thể chuyển thành tốt.

01. Chuyện nhà vua và cận thần 

Ngày xưa có một ông vua có đầy đủ cận thần thân tín. Đương nhiên ông ta tỏ ra khác lạ yêu thích một người trong số họ bởi người này rất lanh lợi, chuyên nghiệp giang và luôn luôn đưa ra những lời nhắn nhủ có ích.

Một ngày nọ, nhà vua bị một con chó cắn vào ngón tay và vết thương ngày càng trở thành trầm trọng. Nhà vua liền hỏi người cận thần rằng đó có phải một điềm xấu hay không. Người cận thần giải đáp: "ngừng thi côngĐây là nhân tố tốt hay xấu thì khó khăn mà có thể nói trước được, thưa đức vua".

Sau cùng, ngón tay của nhà vua bị hoại tử nặng và cần phải cắt bỏ. Nhà vua liền hỏi lại người cận thần: "Hẳn đây là một điềm xấu?".

Một lần nữa, người cận thần vẫn giải đáp như cũ: "Tốt hay xấu rất khó khăn để nói, thưa đức vua". Nhà vua tức giận tống giam người cận thần của bản thân.

Trong phúc có họa, trong họa có phúc, vạn vật thay đổi khó lường nên BÌNH TĨNH trước mọi sự trong đời mới là cách hành xử của người có trí tuệ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Vào một ngày nhà vua đi săn trong rừng. Ông khấp khởi mừng húm khi mê mải đuổi theo một con nai rồi càng ngày càng dấn sâu hơn tham gia rừng rậm. Sau cùng nhà vua kiếm được thấy bản thân mình bị lạc. Yếu tố tồi tệ hơn là ông bị thổ dân bắt lại làm vật tế thần. Nhưng họ bất ngờ trông thấy rằng nhà vua thiếu mất một ngón tay. Ngay tức khắc, họ thả nhà vua ra vì ông ta chẳng phải là một người đàn ông tuyệt vời và không thích hợp để dâng cúng - Tế Thần.

Sau đó nhà vua đã sắm được đường về cung điện. Nhà vua nắm bắt ra lời nói của người cận thần năm xưa: "Tốt hay xấu thì không dễ dàng mà có thể nói trước được". Nếu như không bị mất một ngón tay, nhà vua có thể đã bị làm thịt.

Ngay ngay lập tức, nhà vua truyền lệnh thả người cận thần của chính mình và xin lỗi anh ta. Nhưng người cận thần không có vẻ gì oán trách nhà vua khi bị tù tội. Trái lại, người cận thần nói: "ngừng thi côngĐây không hẳn là yếu tố tồi tệ khi đức vua giam thần lại".

"Tại sao?", nhà vua hỏi.

"Bởi giả dụ đức vua không giam thần lại, thần sẽ được đi theo trong chuyến đi săn. Ví như người dân bạn dạng địa trông thấy rằng nhà vua không phù hợp cho việc cúng tế, họ sẽ sử dụng thần để dâng lên vị thần của họ".

Nhiều lúc chúng ta luôn cảm thấy thuyệt vọng, âu sầu khi mọi thứ không suôn sẻ như trông chờ. Cũng có khi cảm giác như cả quả đât đang sụp đổ. Khi vấn đề đó xảy ra, không có gì là sai khi chúng ta khóc hoặc cảm thấy thuyệt vọng. Nhưng một khi bạn tĩnh tâm và kiểm soát bạn dạng thân trở lại, hãy thử nhìn chúng dưới một góc độ khác, có thể bạn sẽ nhận ra rằng chúng không tồi tệ như bạn nghĩ và nhiều lúc là thời cơ để bạn có được vấn đề tốt hơn.

Có những vấn đề tưởng mức độ như dễ ợt lúc đầu lại có chấm dứt tồi tệ và ngược lại.

Không có gì thực sự xác định được là xấu hay tốt. Hay chăng chỉ là điều mà chúng ta nhìn nó theo chiều hướng tích cực hay bi thảm mà thôi.

Nói cách thức khác, trong cái đen đủi có cái may, và nhân tố cần thiết nhất là không bao giờ được từ bỏ kì vọng. Vì nơi nào có sự sống, nơi đó có kì vọng. Trái đất này vẫn luôn có một nơi tốt đẹp và cuộc sống vẫn muôn màu.

Ngược lại, ở tham gia thời gian thất ý, chán nản thì phải có tầm nhìn vĩnh viễn, tin tưởng rằng sẽ có những nhân tố tốt đẹp ở trong mai sau. Đừng để những thất bại, gian truân trước mắt hù dòa mà đau buồn đau khổ, bi quan.

Có thể thấy, “họa” và “phúc” là chuyển hóa không hoàn thành, luân phiên như ngày và đêm, mặt trăng và mặt trời vậy!

02. Chuyện bà lão câm và người lữ khách 

Một lữ khách thấy bà lão bên bờ sông đang rầu rĩ vì không biết khiến thế nào qua sông. Lữ khách cũng đã mệt mỏi tất cả kiệt sức rồi, bèn dốc khôn cùng toàn thân giúp bà lão. Kết quả, vừa sang sông, bà cụ chẳng nói năng gì đã hối hả đi mất.

Lữ hành thấy rất ăn năn tiếc. Anh cảm thấy dường như thường đáng để bản thân vắt khôn cùng lực giúp bà lão, vì ngay cả từ "Cảm ơn" anh cũng chẳng chiếm được.

Nào có hay, mấy giờ sau, đúng lúc anh đang mệt mỏi tới mức không dễ dàng cất bước, một người trẻ tuổi đuổi kịp anh. Người trẻ tuổi nói, bái tạ anh đã giúp bà nội tôi. Chỉ nuối tiếc rằng bà không thể nói được, nên phải dùng cử chỉ tay để căn dặn tôi đem những thứ này biếu tặng anh, tôi chắc anh cũng đang cần dùng tới. Nói rồi, người trẻ tuổi lấy ra lương khô và cả con ngựa anh ta đang cưỡi tặng lữ hành.

Nhiều lúc chúng ta luôn sợ hãi muốn có ngay câu trả lời, nhưng cuộc thế lại bắt chúng ta phải nhẫn nại mà hy vọng. Ngay cả chúng ta có hét lên với thung lũng trống trải, thì cũng phải đợi một lúc mới nghe được âm thanh vang vang văng vẳng vọng lại.

Cũng có nghĩa là, thế cuộc luôn sẽ cho chúng ta câu tư vấn, nhưng sẽ không tức tốc nói hết thảy cho chúng ta biết.

Trong phúc có họa, trong họa có phúc, vạn vật thay đổi khó lường nên BÌNH TĨNH trước mọi sự trong đời mới là cách hành xử của người có trí tuệ - Ảnh 2.

Thực ra, tháng 5 như một ngọn cây to con cành lá đan xen dọc ngang, mà cuộc đời là chú chim bé bỏng bay vào bay ra trong đó. Nếu một ngày nào đó, chúng ta chạm mặt gió mưa rét buốt trên phố đời, con tim đã không thể nhẫn nhịn nổi nữa, thế thì, hãy kiên nhẫn đợi một tí. Rất có thể ngọn cây lớn tưởng này đang tranh đấu với gió rét để gây dựng khí tượng mùa xuân, cùng lúc từng chút từng chút một tiến đến gần chúng ta, chỉ cần chúng ta cố gắng.

Báo bổ không khăng khăng sẽ lập tức xuất hiện sau khi phó xuất. Chỉ cần chúng ta chịu đợi chờ một tẹo, những yếu tố tốt đẹp của cuộc sống xoành xoạch tới vào lúc chúng ta không lưu ý nhất.

Do vì, tất cả đều là sự an bài tốt nhất!

Khi chúng ta ở trong nghịch cảnh, cảm thấy mọi việc đều không dễ ợt, ái tình, công việc, tương lai, xuất sắc đều trở thành mây khói, lòng xuất hiện ý niệm tuyệt vọng… Lúc ấy hãy đổi mới góc độ để lưu ý điều, tự răn với bạn dạng thân chính mình: Hồ hết đều là sự an bài tốt nhất, trong phúc có họa, trong họa có phúc, khách hàng nào nhân thức rằng mai sau sẽ có những thay đổi không thể tinh được?

Vì thế, trong cuộc sống khi gặp mặt chuyện xấu đừng nên bi lụy, thống khổ, ngược lại khi chạm mặt chuyện vui cũng đừng mải vui miệng quá cỡ, mất không ưu phiền, được không đắc ý, do vì: "Trong phúc có họa, trong họa có phúc, biến hóa cực kì, sâu xa không thể lường được".

*Tổng hợp 

Minh Hà

Theo Nhịp sống kinh tế/Tổng hợp


Xem tại: gia nha dat